VIETNAMESE ORPHANS SUPPORT ASSOCIATION
  A non-profit 501(C)(3)
Tax-Exempt Organization
Tax ID: 93-1154652
 

1403 SE 51st Ave., Portland, OR 97215
Phone: (503) 235-0793,  Fax: (503) 235-5887
Email: vosa_oregon@yahoo.com

 

 

  Chứng nhân

 


VOSA
xin trích một email của mẹ em Hồng Hạnh, em đã được bác sĩ Phan Kỳ Anh (Oregon) bảo trợ từ khi phát động chương trình bảo trợ học sinh nghèo ở Việt Nam (năm 1999), Hồng Hạnh đã thi đậu Đại Học và đang học năm thứ hai trường Đại học Quốc Dân, ngành Kinh Tế Đối Ngọai. Từ khi phát động chương trình này đến nay, đã có 3 em xong lớp 12 và đang học đại học, 3 em vừa xong lớp 12 và đang chờ kết quả thi Đại học năm nay, và 14 em khác đang tiếp tục được giúp đỡ hoàn tất lớp 12.

 

Chào chị rất ngạc nhiên lắm khi nhận được mail này phải không? Em xin giới thiệu với chị, em là mẹ của cháu DƯƠNG THỊ HỒNG HẠNH là người được hội VOSA gíup đỡ, nhất là BS Phan Kỳ Anh. Giới thiệu tới đây chắc chị đã nhận ra em rồi phải không?

Trước hết chị cho em gởi lời hỏi thăm đến tất cả mọi người, lời thăm hỏi đặt biệt đến BS Anh nhe! Vì em không thể liên lạc được với BS.

Chị ơi! dạo này chị thế nào có khỏe không? Gia đình vạn bình an chứ, còn em và gia đình vẫn vậy. Nhất là cháu Hạnh vẫn khỏe mạnh, năm nay cháu đã học đại học năm thứ 2 rồi, cháu học bên DHQG ngành kinh tế đối ngọai. Cháu vẫn không phụ lòng các bác, cô chú ở trong hội đã vun trồng cho cháu được đến ngày hôm nay, cháu vẫn học giỏi như hồi còn ở cấp dưới.

Nghĩ lại mới thấy thời gian trôi đi nhanh thiệt, mới đó mà đã 5,6 năm cháu và gia đình có duyên gặp gỡ, và nhờ sự gíup đỡ đó, gia đình em mới vượt qua được những khó khăn của cuộc sống, chấp thêm đôi cánh cho cháu bay vào đời, em cũng không biết nói gì hơn cả, chỉ còn 1 đọan đường ngắn nữa thôi là cháu có thể đủ tự tin bước vào đời để mang tâm huyết của mình cống hiến cho xã hội và trả nợ ơn người .Còn riêng bản thân em không có gì hơn cả, chỉ có lời cầu ơn  trên trả công bội hậu và tràn đầy hồng ân xuống các cô chú trong hội nhất là BS Anh.

Thôi thư đã quá dài, bao nhiêu điều em muốn nói thì em đã nói, một lần nữa cho em xin chúc Chị cùng gia đình và các cô chú luôn mạnh khỏe gặp nhiều may mắn trong cuộc sống. 

L Phương.

 

Chứng nhân 2:   Thư cám ơn của em Phan Quỳnh Vân

 

Xuân Định, ngày 1 tháng 9, 2003

Kính gởi: bà Khổng Ngọc Loan và các vị ân nhân

Truớc hoàn cảnh khó khăn của gia đình: cha mất sớm khi con chưa biết mặt, rồi hôm nay mẹ lại mắc vào căn bệnh hiểm nghèo không thuốc chữa, chẳng biết ra đi lúc nào. Lòng con ngậm ngùi, một mặt lo cho mẹ, một mặt buồn cho số phận hai anh em.  Nước mắt con tuôn rơi, chẳng biết tương lai của hai anh em sẽ ra sao khi không còn mẹ, biết cậy nhờ ai, nuơng tựa vào đâu ? lại còn bà ngoại gìa yếu, lẫn lộn chẳng còn phân biệt đuợc điều gì, nhìn bà, con càng thuơng tâm hơn.  Mỗi khi nghĩ đến, con chỉ mong sao mình có đủ khả năng để san sẻ gánh nặng gia đình với mẹ, nhưng đáng tiếc rằng con còn quá bé.  Con tưởng rằng mình chẳng còn niềm tin nào nữa !!! nhưng không, cô và qúy vị ân nhân đã giúp cho con có niềm tin trở lại và bớt đi bao lo âu. Con thật sung sướng và cảm động khi được đón nhận tình cảm và số tiền quá lớn (100 đô la) mà cô và các vị ân nhân đả dành cho con.

Con biết nói lời gì để cảm ơn cô và các vị ân nhân? con chỉ biết sống ngoan sống tốt, cố gắng học thật giỏi để xứng đáng với tình cảm mà cô và các vị ân nhân đã dành cho con. Con mong con sẽ luôn nhận được tình cảm của cô và các vị ân nhân trong Hội. 

Nguyện xin chúa luôn đổ tràn ân sủng trên cô và các vị ân nhân. 

Con xin kính chào cô và các vị ân nhân

Phan Quỳnh Vân

 

Lời của đại diện VOSA tại Vietnam: “khi đem tiền dến cho mẹ con cháu Quỳnh Vân: đến Long Khánh, đầu tiên tôi đến nhà cháu Quỳnh Vân, gặp lúc mẹ cháu đang lên cơn đau, chị bị ung thư vú bên phải nên cánh tay phải là cánh tay cầm viết bây giờ đau nhức không thể viết thư đuợc, vì vậy, cháu Quỳnh Vân đã thay mẹ viết thư cám ơn ân nhân. Mẹ của Quỳnh Vân cảm động lắm, bà đã nói trong nước mằt là gởi lời cám ơn bà Khổng Ngọc Loan và quý vị ân nhân. Giờ đây, bà có thể yên tâm chờ ngày nhắm mắt xuôi tay vì đã có người  bảo trợ học hành cho cháu Quỳnh Vân rồi”.

 

Chứng nhân 3:   Thư cám ơn của em Phan Dương Thảo Vy

 

Kính gởi cô Thủy, Hội VOSA, và các vị ân nhân 

Con là Phan Dương Thảo Vy, hiện con đang ở giáo xứ Thái Xuân.  Lời đầu, con gởi đến cô lời chúc sức khoẻ, con mong cô luôn có sức khoẻ dồi dào và luôn đạt được những gì mình mong muốn. 

Thưa cô, hôm nay con đã nhận được số tiền 100 đô la quý hội tặng học bổng cho con.  Con thật sự rất xúc động, nên con gởi thư này mong gửi đến cô lời cảm ơn chân thành của con.  Cô biết không ? có nằm mơ con cũng không nghĩ có ngày mình có số tiền lớn như vậy!!!  Nhưng đây không phải là mơ, phải không cô ? Các cô chú đã mang lại cho con một niềm vui và hạnh phúc quá lớn.  Không chỉ riêng vật chất,mà cả tinh thần nữa, vì với số tiền này, con không còn phải sợ sẽ bị nghỉ học nữa rồi.  Con xin hứa với cô, con sẽ không phụ lòng các cô chú.  Con nhất định sẽ học ngày càng tốt hơn nữa, để sau này thành tài, trước là có thể lo cho bản thân và gia đình, sau là đóng góp cho xã hội. Thưa cô, mặc dù con không có điều kiện để trực tiếp cám ơn cô. Nhưng với tất cả lòng biết ơn chân thành của con, con mong sẽ được cô tiếp nhận.

Con xin gởi đến cô lòng biết ơn sâu sắc.

kính thư 

Phan Dương Thảo Vy

     

Chứng nhân 4:   Thư cám ơn của em Trịnh thị Hồng Hạnh

 

Bảo Hoà, ngày 1 tháng 9, 2003

Kính gởi: cô Thủy và các vị ân nhân 

Trước tiên, cho con được vấn an sức khoẻ của cô và quý vị ân nhân.  Nguyện xin ơn trên luôn ban cho cô và quý vị ân nhân dồi dào sức khoẻ, được mọi sự như ý. 

Cô Thủy ơi, xin cho con được tâm sự cùng cô những buồn, vui cô nhé ! Từ khi mẹ con qua đời, hết cái khổ naỳ đến cái khổ kia chồng chất lên vai ba con. Khi gần mãn tang mẹ con thì ba con lại ngã bệnh.  Nhà con sinh sống bằng tình thương của họ hàng và làng xóm. Ba con nằm trên giường bệnh cứ chảy nước mắt, khóc một mình vì nghĩ chúng con còn nhỏ dại, học hành không đến nơi, ăn chưa lo, nghĩ chưa tới.  Con nhìn ba con mà muốn chảy nước mắt vì cả đời ba con khổ cực buồn tủi.  Trong thâm tâm con, con ước mong được học hành đến nơi đến chốn để phụ ba và

lo cho em con.  Cô ơi ! vì ba con không còn khả năng để lo cho chúng con, nhưng nhờ ơn trên đã cho con gặp cô và quý vị ân nhân thương hoàn cảnh của con, đã bỏ công sức giúp cho con được tiếp tục đi học.  Khi nhân được số tiền lớn ( 100 đô la), con rất xúc động, muốn rơi nước mắt vì con nghĩ y như trong mơ vậy ! ước mong của con đã biến thành sự thật, con mừng lắm.  Với số tiền học bổng con nhận được, con sẽ đóng tiền hết một năm học, phần còn lại, con sẽ lo cho em con hiện giờ đang học lớp 8. 

Con hứa con sẽ học hành chăm chỉ để đạt thành tích tốt đề ba con vui và không phụ lòng những người dạy dỗ con, cũng như không phụ lòng tình thương, sự quan tâm của cô và quý vị ân nhân đã dành cho con. 

Con xin cảm ơn cô và quý vị ân nhân,

Con xin chào cô và quý vị ân nhân,

Trịnh thị Hồng Hạnh

     

Trích thư của đại diện VOSA khi đến trao tiền cho cháu Hông Hạnh : “ nhà Hông Hạnh rất xa so với nhà các cháu khác, khi vừa nghe tiếng xe Honda vào trước sân, cháu từ trong nhà chạy ra mừng rỡ reo lên.  Cháu nói ba cháu đang nằm bệnh viện, nghe tin cháu được Hội cấp học bổng, ba cháu đòi về gặp mặt và bày tỏ lòng cám ơn với Hội.  Ông ta nghẹn ngào cảm động, nói là có lẽ mình đang sống trong mơ !  Tay chân ông ta bị co quắp, tê liệt chỉ nằm và ngồi một chỗ.  Bác sĩ nói khả năng không chữa được. Anh của Hồng Hạnh học cũng giỏi lắm nhưng vì hoàn cảnh gia đình như vậy nên phải nghỉ học để nuôi cha và thay cha đi làm thuê để kiếm tiền ăn cho gia đình.  Anh của Hạnh cũng mới học lớp 9 thôi, dáng người ốm o nhỏ thó mà bây giờ đã phải gánh vác toàn gia đình. “

 

Chứng nhân 5:   Thư cám ơn của em Đỗ Xuân Thắng

 

Suối Tre, ngày 1 tháng 9, 2003 

Kính thưa cô Thủy và quý vị ân nhân trong Hội VOSA 

Con tên là Đỗ Xuân Thắng, hiện đang học lớp 8, trường trung học cơ sở Xuân An, con xin gỏi đến cô và quý vị ân nhân lời chào thăm nồng nhiệt nhất của con và chúc quý vị mạnh khoẻ. 

Kính thưa cô, mặc dầu con chưa một lân biết cô, nhưng qua món quà 100 USD cô đã gởi cho con để đi học, đã nói lên được tình thương mà cô đã dành cho con.  Cầm tiền trên tay mà con không sao cầm được nước mắt vì quá sung sướng.  Có lẽ đây là lấn đầu tiên con và mẹ con nhận được một món tiền lớn thế này.  Còn về gia đình con, gia đình thì quá nghèo, mẹ con thì bị bệnh đau tim và các bệnh khác hành nên mất sức, cho nên không có ai mướn đi làm, còn con thì quá nhỏ nhưng đã phải

đi làm mướn để giúp mẹ con. Còn phần nhà thì sơ sài, trời mưa nước dột ở trên tôn xuống nhiều chỗ và xung quanh tạt vào nên bị ướt.  Nhưng nhờ có cha và sơ, cùng quý vị ân nhân đã giúp gia đình con có một cái nhà ổn định . Tuy là chung quanh còn che ni lông và còn nhiều chỗ vẫn còn thiếu, nhưng con đã thấy sung sướng.  Còn bây giờ thì được cô cùng quý vị ân nhân giúp đỡ con để con tiếp tục đi học.  Con không biết dùng lời nói nào để cám ơn cô cùng quý vị ân nhân cho đủ, con chỉ xin hứa sống ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành để khỏi phụ long người mẹ đã sinh thành ra con cùng quý vị ân nhân đã giúp đỡ con.

Một lần nữa, con xin hết lòng cám ơn cô cùng toàn thể quý vị ân nhân.

Đỗ Xuân Thắng

     

Vài giòng thêm về hoàn cảnh cháu Thắng: khi cha cháu Thắng biết mẹ cháu có thai, ông ta đã bắt buộc mẹ cháu phải phá thai, nhưng mẹ cháu cương quyết không chịu. Thế là ông ấy bỏ đi biền biệt không biết tin tức gì của ông ấy nữa, hai mẹ con sống hẩm hút với nhau trong cái chòi lơp tôn và quây chung quanh bằng ni lông cũ, vừa rồi cháu Thắng bị mất xe đạp, nhưng có một vị ân nhân đã cho cháu xe đạp khác. Khi đại diện của VOSA đến trao 100 dollars cho mẹ con cháu, mẹ cháu Thắng đã rất xúc động và nói rằng bà không ngở là trên đời này lại có người cho cháu cả một số tiền to tát mà ngay cả nằm mơ bà cũng không bao giờ dám nghĩ đến !

 
©