|
| |
 |
|
|
|
 |
|
 |
 |
Thứ năm, Ngày 8 tháng 4 năm 2004
SAIGON, Việt Nam (Nhật Mi) -- Tôi đến bệnh viện Ung bướu đến phòng 206 và 204 để gặp bà Nguyễn thị Phẳng và Nguyễn Thị Nguyện. Trên đường đến phòng phải đi qua một dãy hành lang. Nhìn cảnh tượng những con người đau đớn quằn quại vì chứng bệnh hiểm nghèo không tiền nhập viện phải nằm la liệt ngoài hành lang mà thương tâm vô cùng. Vào đến phòng thì sau khi tìm hiểu và hỏi thăm nhiều người thì được biết bà Phẳng đã được rất nhiều người giúp đỡ nên không nằm ở bệnh viện nữa. Được biết như vậy, tôi xin mạn phép dùng số tiền thay vì cho bà Phẳng để cho một người khác có hoàn cảnh rất đáng thương đang nằm ngoài hành lang than khóc không có tiền chữa trị, đi xin tiền những người qua lại để mua thuốc uống cầm chừng. Tôi xin nêu ra các trường hợp sau đây:
1) Bà Nguyễn Thị Nguyện bị ung thư vú ở Lâm Đồng
2) Bà Trần thị Sáng, 56 tuổi, quê ở Bến Tre. Nhà có 3 mẹ con thì 2 người đã chết vì ung thư nay chỉ còn một mình bà. Không nhà không cửa không người thân. Phải một mình tự chăm sóc cho mình. Mặc dù rất đau đớn nhưng vẫn nằm mở mắt chờ những người đi qua lết theo xin tiền mua thuốc chữa bệnh. Bà đã khóc nức nở khi tôi hỏi thăm và trao 50 USD cho bà, sau khi tôi đã đọc qua bệnh án và bao nhiêu người chung quanh đều tha thiết xin cho bà.
 | | 3) Bà Trần thị Dy, 56 tuổi, quê ở An Giang không có nhà, ung thư vú ở ngoài hành lang phòng 206. Bốn năm ở bệnh viện cũng không có thân nhân cùng với bà Trần thị Sáng chăm sóc lẫn nhau. Nhìn 2 bà nghèo khổ đau đớn vị bệnh tật nằm bên nhau cùng chăm sóc cho nhau mà đau lòng quá.
4) Bà Nguyễn thị Phương, 39 tuổi, quê ở An Giang, ung thư vòng hậu ở ngoài hành lang phòng 206. Từ khi bị ung thư chồng bỏ, không có anh em cha mẹ. Cũng một thân một |
mình tự lo. Không có tiền vô hóa chất. Xin được bao nhiêu tiền thì mua thuốc uống cầm chừng. Chị đã khóc nức nở khi được mọi người kể về mình cho tôi nghe. Chị vui sướng và run run khi cầm số tiền 50 USD trong tay. Chị nói chị không ngờ lại có người cho chị một lúc số tiền lớn lao như vậy. Thật cảm động vô cùng.
5) Em Phan thị Thùy Nhi, 13 tuổi, bị ung thư xương. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo đông con ở tỉnh Kiên Giang. Ngay từ khi còn bé Nhi đã 1 buổi đi học, 1 buổi đi ra đồng làm phụ giúp gia đình. Suốt 6 năm học đều là học sinh khá. Khi bị bệnh gia đình phải bán hết ruộng vườn nhà cửa để có tiền chữa trị cho em. Ngoài ra phải đi vay mượn thêm. Cả nhà phải lên Saigon thuê mướn phòng trọ. Cha đi làm phụ hộ, mẹ làm công nhân máy, 2 em đi bán vé số để tần tiện kiếm tiền cho Nhi vô xã trị. Nhi mong mỏi mau chóng lành bệnh để được tiếp tục học lớp 7.
6) Bà Nguyễn thị Quen, 42 tuổi, bị ung thư vú ở Khánh Hòa. Nhà tranh vách nát bán cũng chẳng ai thèm mua. Chồng phải đi làm mướn nuôi 3 đứa con ở quê. Một thân một mình chỉ nằm ngoài hành lang phòng 206 xin cơm từ thiện và xin tiền những người qua lại để mua thuốc uống cầm chừng.
 | | 7) Cô Nguyễn thị Mỹ Hạnh, 27 tuổi, bị ung thư đại tràng một năm ở Hoa Thành Tây Ninh. Gia đình nghèo, làm mướn không có ruộng đất. Ở đậu đất của người ta. Chồng đi làm mướn nuôi con, 1 con phải nhớ nhà nước nuôi dùm. Nằm ngoài hành lang vì không có tiền đóng bệnh viện nên hằng ngày chờ xin cơm từ thiện và xin tiền để tiêm thuốc. Khi đến nơi, tôi thấy chị đang quằn quại vì cơn đau ập đến. Mồ hôi chảy nhễ nhại hòa với nước mắt khi được nhận số tiền 50 USD mà tôi trao. |
 | | 8) Cô Trần thị Ân, 30 tuổi, Trang Bằng Tây Ninh ung thư vú. Chồng phải làm mướn nuôi 2 đứa con. Một mình tự lo nằm ở ngoài hành lang phòng 204.
9) Bà Trương Anh Ngọc, 38 tuổi, quê ở Bến Tre bị bệnh ung thư tử cung. Nhà cửa phải bán hết để đi chữa bệnh. Đến nay nhà cửa không còn, tiền bạc thì hết mà chồng lại bỏ không dòm ngó tới, có 1 con trai đi học bổ túc văn hóa. Cũng từ một mình lo chữa bệnh nằm ngoài hành lang xã 1B. |
 | | 10) Ông Trần ngọc Tốt, 39 tuổi, ung thư trực tràng 1 năm rồi. Quê ở Đồng Thấp. Hai vợ chồng đi ở nhờ trên đất người hàng xóm cùng đi làm thuê làm mướn, bữa đói bữa no. Nay anh bị ung thư, vợ thì lại bị bướu tim và u nang buồng trứng không tiện chạy chữa. Một đứa con nhỏ hàng xóm nuôi cho ăn học. Đứa con lớn 17 tuổi phải bỏ học đi làm thuê ngày đêm để kiếm tiền nuôi cha mẹ. Cảnh nhà tan tác mỗi người một nơi. Anh thì một thân một mình lên bệnh viện ung bướu nằm ngoài hành lang cho người hảo tâm đi qua đi |
lại xin cơm từ thiện và xin tiền để chữa bệnh. Vợ thì không có tiền chữa bệnh phải nằm lại ở quê. Những người xung quanh ai cũng xót xa cho hoàn cảnh của anh nhưng đều cũng là hoàn cảnh khó nên không có cách nào giúp đỡ. Khi nhận được 50 USD, anh đã run run xin gửi lời cảm ơn chị Phượng và câu chúc chị Phượng sống lâu trăm tuổi để cứu vớt những người khốn khổ như Anh.
Tôi cứ lẳng lặng như một người đi thăm bệnh nhân dò hỏi từng người và tìm hiểu những người nằm vất vưởng ngoài hành lang. Khi biết được hoàn cảnh của những người nghèo khổ, tôi đã nói họ viết thư cám ơn và chụp hình.
Mới vừa đưa được cho 1 mình chị Nguyện thì ở đâu có cô y tá đi tới nói là tôi muốn gì phải xuống trình báo vô phòng hành chính bệnh viện chứ không được tự ý làm một việc gì cả. Tôi đã phải nói dối la mẹ tôi chết vì bệnh ung thư nên trước khi qua đời đã trăn trối là tôi hãy đến an ủi những người bị ung thư đang trải qua giai đoạn đau đớn. Vi thế nên tôi chỉ muốn đến tìm hiểu và an ủi thôi chứ không làm gì hết. Mọi bệnh nhân chung quanh đều nhào nhào lên hưởng ứng là đúng rồi cô ấy chỉ đến thăm và an ủi thôi. Thế là có ý ta bỏ đi. Tôi đã nói nhỏ với những người mà mọi người đang nằm điều trị giới thiệu và đã tìm hiểu kỹ càng là hãy lẳng lặng đi theo tôi ra ngoài đường vào trong một đường hẻm nhỏ, Tôi đã coi toa thuốc, trao tiền và chụp hình để gửi qua cho mọi người xem. Sau khi nhận tiền ai cũng khóc và khen là tôi đã làm một việc rất đúng, đã trao tận tay những người cùng khổ, chứ phải qua bệnh viện thì không biết đến bao giờ họ mới cầm được số tiền như thế này. Mọi người vô cùng biết ơn và nhờ tôi gửi lời cám ơn chị Phượng. Tôi gửi kèm đây hình những người tôi đã trao tiền. |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|